Skip to main content

Vanxơ – Wikipedia tiếng Việt


Waltz (tiếng Đức: Walzer, tiếng Anh: Waltz, tiếng Pháp: Valse) là loại nhạc nhảy xuất phát từ châu Âu với nhịp ba. Có những thể loại sau: Wien Waltz (Lướt nhanh), Boston Waltz (Vừa phải), Slow Waltz (Chậm) và cả Jazz Waltz. Ngoài ra Waltz còn có một số những loại điệu biến thể như Minuet và Scherzo. Tuy nhiên cũng có thể dùng điệu này trong việc lồng ghép hoặc những bài hát.

Waltz, bắt nguồn từ từ "walzen" trong tiếng Đức cổ, nghĩa là "uốn", "xoay" hoặc "lướt đi", là một điệu nhảy trong khiêu vũ cổ điển và folk dance (nhảy dân gian), theo nhịp 3/4. Waltz ra đời ở ngoại ô thành Viên (Áo) và ở những vùng núi cao của nước Áo. vào khoảng giữa những năm 1780, điệu waltz bắt đầu thịnh hành khi nó được biểu diễn trong các lễ hội khiêu vũ tại cung điện Hapsburg, rồi dần dần lan ra các quốc gia khác trong những năm sau đó. Mặc dù vào thời kỳ đầu, waltz bị phản đối khá kịch liệt nhưng về sau waltz, đặc biệt là tư thế của nó, đã trở thành hình mẫu cho các điệu khiêu vũ khác. Vào thế kỷ 19 và 20, nhiều biến thể mới của waltz ra đời và phát triển, bao gồm các điệu waltz theo nhịp 2/4, nhịp 6/8 và cả nhịp 5/4.

Giữa thế kỷ 18, điệu allemande - điệu nhảy dân gian Đức, một hình thái của điệu waltz trở nên rất phổ biến ở Pháp. Lúc đầu, điệu nhảy này chỉ có tư thế tay của các vũ công bắt chéo mỗi khi di chuyển, giống tư thế của một số điệu nhảy dân gian khác, nhưng nó đã nhanh chóng cải biến thành một điệu nhảy độc lập với tư thế tay ôm ngang lưng và tay còn lại đưa lên không trung, như những gì chúng ta thấy ở điệu waltz ngày nay. Đến cuối thế kỷ 18, điệu nhảy dân dã cổ điển có nguồn gốc từ nước Áo này mới được tầng lớp quý tộc châu Âu chấp nhận, và dù tư thế thay đổi nhưng nó vẫn giữ nguyên nhịp điệu 3/4 của mình.

Tuy nhiên, việc phản đối điệu waltz vào thời đó vẫn còn tiếp tục. Các vũ sư chuyên nghiệp nhận thấy sự đe doạ tiềm tàng của điệu nhảy này đối với nghề nghiệp của họ; vì các bước đi cơ bản của waltz rất dễ học trong một thời gian tương đối ngắn, trong khi, điệu minuet (mơ-nu-et) và các điệu nhảy quý tộc khác đòi hỏi phải luyện tập thường xuyên bởi chúng bao gồm việc học những kỹ thuật khá phức tạp lẫn việc thay đổi khoảng cách và cách di chuyển của người nhảy.

Điệu waltz cũng bị phản đối xét trên phương diện đạo đức bởi những cá nhân cho rằng tư thế ôm ngang lưng tương đối sát người nhau của đôi bạn nhảy và cả bước xoay ngửa người trong waltz. Đặc biệt là những nhà lãnh đạo tôn giáo coi đó như một hành vi thô tục và tội lỗi. Một phiên toà xuyên lục địa đã diễn ra dai dẳng nhằm chống lại waltz. Cũng vì lý do đó mà waltz được chấp nhận khá muộn ở Anh, vùng đất của các giáo điều.

Tháng 7 năm 1816, điệu waltz được đưa vào trình diễn trong một buổi khiêu vũ ở Luân Đôn bởi hoàng thân nhiếp chính. Ngay sau đó ít ngày một bài xã luận trên tờ "Thời Đại" (The Times) đã nghiêm khắc phê bình:
"Chúng tôi vô cùng xót xa khi biết rằng một điệu nhảy không đứng đắn của nước ngoài được gọi là Waltz đã được đưa ra giới thiệu (vì chúng tôi tin chắc đây là lần đầu) tại triều đình Anh vào thứ 6 vừa qua… thật là quá đủ khi phải chứng kiến một tư thế khêu gợi, hai tay của đôi bạn nhảy đan vào nhau và khoảng cách cơ thể lại quá gần khi họ nhảy, cũng quá đủ khi nhận ra rằng sự kín đáo trang nhã, vốn được coi như một nét đặc trưng của phụ nữ Anh kể từ trước đến nay, đã bị loại bỏ bởi điệu nhảy này. Chừng nào mà điệu nhảy tục tĩu này còn gắn liền với gái mại dâm và những người đàn bà lẳng lơ thì, chúng tôi nghĩ rằng, nó không đáng được để ý tới. Nhưng giờ đây khi nó đã len lỏi vào giới quý tộc, chúng tôi nhận thấy phải có nghĩa vụ cảnh báo các bậc phụ huynh đừng để con gái của các vị đến gần sự lây lan chết người này.

Thậm chí đến cuối năm 1866, trong 1 bài xã luận trên một tạp chí tiếng Anh, Belgravia đã viết:
"Sau nhiều ngày đi công tác xa về và rồi ta bắt gặp chị em mình, vợ mình, với một thái độ thiếu cảnh giác nhất, để cho một kẻ lạ mặt nắm tay, ôm chặt ngang người, bước lòng vòng trong căn hộ nhỏ, và lý do duy nhất cho tất cả chuyện này gắn tên "âm nhạc", thì ta có thể ít nhiều nhận ra sự nguy hiểm của điệu nhảy ma quái này."

Rất nhiều lời phản đối đến từ phía những người lớn tuổi, nhưng ít ai biết nữ hoàng Victoria của Anh là một chuyên gia rất điêu luyện và dành nhiều tình cảm cho điệu waltz!

Nhưng lịch sử tự thân nó cứ lặp đi lặp lại và sự phản đối chỉ càng làm cho waltz ngày càng lan rộng. Sau Cách mạng Pháp, giai cấp tư sản nhanh chóng nồng nhiệt đón nhận waltz. Riêng Pari đã có tới gần 700 vũ trường khiêu vũ cổ điển! Một du khách người Đức khi đến Pari vào năm 1804 đã nói:


"Tình yêu đối với điệu waltz cũng như sự du nhập của điệu nhảy có nguồn gốc Đức này khá mới mẻ và đã trở thành một trong nhưng mốt mới dân dã kể từ sau chiến tranh, giống như thuốc lá vậy".

Điệu waltz lần đầu tiên được giới thiệu ở Mỹ là vào năm 1834 ở Boston. Lorenzo Papanti, một vũ sư người Boston, đã trình diễn tại dinh thự Beacon Hill của phu nhân Otis. Nhiều người trong giới thượng lưu đã rất kinh ngạc trước những gì mà họ gọi là "một cuộc trình diễn thô tục". Đến giữa thế kỷ 19, waltz mới có một vị trí vững chắc trong xã hội Mỹ.

Âm nhạc đóng một vai trò rất quan trọng trong khiêu vũ, và mọi điệu vũ đều phụ thuộc vào sự tương thích của nhạc nền. Điệu waltz đã trở nên nổi tiếng khoảng năm 1839 nhờ 2 nhà soạn nhạc thiên tài người Áo – Franz Lanner và Johann Straus. Đây là hai nhà soạn nhạc vĩ đại nhất của thếy kỷ 19, họ đã đặt nền tảng cho điệu waltz Viên, một phiên bản tốc độ nhanh của waltz.

Trong khoảng thế kỷ 19, hai phiên bản khác của điệu waltz cũng bắt đầu phát triển. Một điệu có tên là điệu nhảy Boston, với nhịp điệu chậm hơn và các bước di chuyển dài hơn. Mặc dù điệu nhảy này không còn tồn tại sau chiến tranh thế giới I, nó vẫn giúp phong cách nhảy của người Anh, hay còn gọi phong cách toàn cầu phát triển đến tận ngày nay. Biến tướng thứ hai của waltz là một điệu nhảy với phong cách một bước dài bằng 3 phách. Điệu nhảy này vẫn còn cho tới ngày nay.

Điệu Waltz thường thấy trong những bản nhạc nhẹ, dân ca và nhạc cổ điển từ châu Âu. Tại Việt Nam, nó thường được viết trong những bản nhạc trước năm 1975.

Một số bản nhạc viết ở điệu Waltz:











Comments

Popular posts from this blog

1221 - Phỏng vấn Charlotte Moss - phụ nữ trong thiết kế Charlotte Moss

Ảnh: Joshua McHugh Trang trí ELLE: làm thế nào để bạn xác định phong cách của bạn?  Charlotte Moss: đó là ít hơn một phong cách hơn là một thái độ. Nó đi xuống đến sự hiếu khách từ. Như một đứa trẻ ở Virginia, tôi lớn lên trong một môi trường nơi mà tất cả mọi người được hoan nghênh. Vì vậy, tôi đang quan tâm trong việc tạo ra những nơi mà làm cho bạn và khách hàng của bạn cảm thấy thoải mái.  ED: làm thế nào đã phát triển thẩm Mỹ của bạn?  CM: càng có nhiều bạn tìm hiểu, càng có nhiều bạn đi, càng có nhiều bạn đang tiếp xúc với, các khách hàng nhiều hơn bạn làm việc với, càng có nhiều thông tin thẩm Mỹ của bạn sẽ trở thành.  ED: ảnh hưởng phong cách của bạn là gì?  CM: tôi nhiều ảnh hưởng bởi Thái độ và tinh thần hơn của người dân bằng phong cách riêng của họ. Cho dù đó là Elsie de Wolfe hoặc Pauline de Rothschild, tôi luôn luôn ngưỡng mộ phụ nữ đã có một tầm nhìn và mắc kẹt với nó. Bởi vì cuối cùng, cách bạn sống có phải là một sự phản ánh của bạn.  ED: những gì là yếu tố quan...

1226 - Dí dỏm và hay thay đổi nội thất-thiết kế sáng tạo

Ảnh: Các Roger Davies thực sự thú vị thiết kế thường có một liên lạc của những bất ngờ. Dưới đây là mười phòng vui tươi-khác nhau, từ thiết kế trang nhã thông minh để chỉ đơn giản siêu thực — đó bất ngờ và amuse chúng tôi với độc đáo của họ. Click vào đây để kiểm tra xem chúng và chắc chắn để cho chúng tôi biết các wittiest — hoặc wackiest — thiết kế lược đồ bạn đã từng gặp. địa-chỉ-bán-bộ-bàn-ghế-sofa-gỗ-tự-nhiên-tại-quận-3 Dí dỏm và hay thay đổi nội thất-thiết kế sáng tạo

1228 - John Robshaw cuộc phỏng vấn - John Robshow trang trí nội thất

Ảnh: Rebecca Greenfield dệt guru John Robshaw phát triển wanderlust sớm. Ông đã sống ở Roma, như là một sinh viên ("với tóc superlong và Vespa một) và sau đó học khối in trực tiếp từ các nghệ nhân ở Ấn Độ, Indonesia, và Trung Quốc. Cử nhân New York-dựa là trên đường ba tháng trong năm, và ông đã được biết đến để bắt đầu một cuộc trò chuyện bằng cách vẽ trên mình kiến thức về pháp birdcalls. Robshaw bắt đầu như một họa sĩ làm việc với vải. "Tôi tiếp cận hàng dệt may có một bối cảnh trường nghệ thuật, nơi bạn có thể làm bất cứ điều gì bạn muốn," ông nói. "Tôi tự hỏi, làm thế nào tôi có thể lộn xộn xung quanh với thiết kế này? Làm thế nào tôi có thể thêm một số sâu?" Khăn trải giường, gối và khăn trải bàn của mình được in với màu sắc rực rỡ và mô hình của Trung ương và đông nam á-mê bạo, phức tạp florals và stripes chảy, không phải đề cập đến con voi không thường xuyên. Và ông thu hút bởi mặc quần áo flamboyantly sadhu lang thang, hoặc người đàn ông thần thánh, Ấ...